Tam Giới Quỷ Dị


Chương 9: Dấu vết năm xưa

Mặc Y đập bàn đứng lên đi tới đi lui “Thiệt tức chết ta mà, không ngờ Thiên giới năm đó lại vô sỉ đến như vậy, bây giờ vẫn y chang không kém gì. Đại nhân của ta thật đáng thương ” Xong rồi cô lại ngồi xuống cảm thấy xót xa trong lòng.

“Ngươi đừng có nói lung tung kẻo lại mang họa vào người. Chuyện đã qua lâu rồi thì cứ để cho nó qua” Tịnh Thần uống một hớp trà nhìn cô gái trước mắt mình đang ỉu xìu.
Mặc Y nghĩ đến cái gì đó liền hỏi tiếp “ Vậy năm đó đại nhân của ta đã quyết một trận sống còn với ngọc đế sao?”

Tịnh Thần lắc đầu “Sự việc không đơn giãn như vậy”

Mặc Y lại kéo ghế ngồi gần Tịnh Thần “Thế nào, tiếp tục kể cho ta nghe đi”

Sau khi khóc một trận đã đời, mưa cũng đã tạnh đi Diêm La bắt đầu vào việc tìm kiếm lại Tử Long Đại Lục. Quỷ Vô Sát ra lệnh cho người đến bao quanh lăng mộ của tổ tiên Diêm La, không cho người khác đến gần vì khi Phượng Vũ Thần thức tỉnh hang dộng ấy sẽ hiện ra. Phượng Vũ theo lệnh của Diêm La đứng trên đỉnh núi dò thám phương hướng của Tử Long Đại Lục. Trận chiến năm đó kết thúc, cũng kéo theo thiên tai khắp nơi tất cả đều bị chôn vùi. Qua mấy chục năm giờ có muốn tìm lại cũng không dễ dàng gì.

“Đại quân, ma khí quá dày đặc, ta không thể xác định được.” Phượng Vũ bay xuống đứng cạnh Diêm La liền bị Quỷ Vô Sát chen ngang vô giữa. Phượng Vũ trừng mắt nhìn cái tên đen thui kia cứ bám lấy tiểu chủ nhân của nó.

“Tên Hỏa Diệm này đang làm cái gì mà ma khí càng ngày càng tăng thế này. Lúc ta đến cũng chưa đến mức như vậy?” Diêm La quay sang hỏi Quỷ Vô Sát đang trừng mắt lại với Phượng Vũ.

Quỷ Vô Sát cảm giác được Diêm La đang nhìn mình liền quay sang giải thích “Hắn đang tu luyện để chuẩn bị đánh lên Thiên giới, phải hấp thu tất cả ma khí có trong ma vực.”

“Sao ngươi biết rõ vậy, chẳng lẽ ngươi cũng là người của Ma giới.” Phượng Vũ nhào tới kiểm tra thân thể Quỷ Vô Sát, hai người lại nháo thành một mớ hỗn độn. Diêm La hết kiêng nhẫn liền chưởng đến một cái tách hai người ra xa.

“Hai người các ngươi đứng im tại chỗ cho ta.” Diêm La quát lớn khiến hai người kia không dám nhúc nhích đứng im tại chỗ.

Quỷ Vô Sát ủy khuất nhìn Diêm La rồi cũng nói tiếp “Ta vốn cho ngươi theo dõi Hỏa Diệm từ lâu, vì thế mọi việc hắn làm ta đều rõ”

“Vậy ngươi có nghe hắn nhắc đến Tử Long Đại Lục không?” Diêm La mừng rỡ chạy đến gần hắn.

“Hắn không nhắc đến nhưng mà hắn cho người canh gác bảo vệ một vùng đất trống, nếu đúng như ta nghĩ đó chính là lãnh thổ của tộc ngươi.” Quỷ Vô Sát nhớ đến có lần thuộc hạ hắn báo tin về, chỉ là một mãnh đất trống nhưng lại được rất nhiều cao thủ canh gác.

 “Đại quân hay là để ta đi thâm dò trước.” Phượng Vũ chạy đến nhìn Diêm La bằng ánh mắt quyết tâm là sẽ đi.

Diêm La do dự một lúc rồi cũng gật đầu “Ngươi phải cẩn thận không được manh động. Chỉ cần ngươi xác định đúng là nơi đó thì trở về ngay, ta sẽ có cách vô đó an toàn.” 

“Đã rõ đại quân.” Nói xong Phượng Vũ cũng biên thành con phượng hoàng vàng bay đi mất.

“Nhìn cái màu vàng kim kia thật chướng mắt…” Quỷ Vô Sát lầm bầm một hồi chợt nhớ ra chuyện quan trọng liền thét lên “Chết tiệt, quên nói với con phượng hoàng kia chuyện giải chú trong người ngươi rồi.” Quỷ Vô Sát như muốn bay theo Phượng Vũ nhưng liền bị Diêm La kéo lại.

“Khoan đã, chuyện đó để từ từ, nếu ta giải ấn chú ngay bây giờ tên ngọc đế đó sẽ phát hiện ta sẽ bị hắn cản đường. Đợi xong mọi việc giải ấn chú cũng chưa muộn.” Diêm La nói xong cũng kéo Quỷ Vô Sát đi vào thành trì của Hỏa Diệm, hắn muốn xem thử tên ma đầu đó đang tu luyện cái quỷ gì.

Kinh thành của Ma giới được treo rất nhiều đầu lâu phát sáng, nó không có ánh sáng của mặt trời mà âm u như 18 tầng địa ngục của Diêm La. Người dân xung quanh đụng việc không vừa ý liền cải nhau rồi đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán.

“Cái tên Hỏa Diệm này đúng là để người dân tự sinh tự diệt mà, nhìn chẳng khác nào bãi tha ma.” Quỷ Vô Sát thật sự bất mãn, hắn không muốn ở cái chỗ này một phút giây nào.

“Ngươi có nghĩ hắn nuôi những người này để tu luyện không?” Diêm La như nhận ra điều gì đó, nhưng người dân này chẳng quan tâm đến sự sống của mình, không có buôn bán hàng hóa gì, đồ ăn nhìn cũng chẳng dám ăn.

“Nhưng người ở đây đều bị hắn bắt từ nhân giới đến, nhưng cũng có một phần là người dân ở đây từ trước.” Quỷ Vô Sát tìm thấy một cái miếu hoang liền kéo Diêm La vô, trời cũng sắp mưa trở lại.

Hai người cùng ngồi bên ánh lửa ấm áp trái ngược với cơn mưa tầm atx ngoài trời. Diêm La như chìm tỏng những suy nghĩ hỗn độn, trong một ngày mà hắn lại sáng tỏ ra nhiều việc như thế. Quay sang nhìn Quỷ Vô Sát đang hăng say nướng một con gà rừng vừa bắt được lúc nãy. Hắn nghĩ nếu mình không gặp Quỷ Vô Sát thì sẽ thế nào, sẽ đơn độc một mình đối với mọi việc. Nhưng giờ có người này bên cạnh Diêm La lại thấy an tâm hơn, việc hắn khó làm sẽ có người giúp, việc hắn lo sợ sẽ có người san sẻ. Như vậy thật tốt biết mấy, ánh mắt tím nhìn Quỷ Vô Sát đầy thâm tình khiến người đang nướng gà khỏa thân kia cũng cảm thấy nhộn nhạo.

“Nè, ngươi cứ nhìn ta như vậy ta sẽ không kiềm chế được đó..”Quỷ Vô Sát ho nhẹ quay mặt đi che đi đôi tai đã đỏ ửng của mình.

“Ngươi sẽ không bõ rơi ta chứ?” Diêm La cuối mắt nhìn con gà đang tỏa hương thơm phứt.

“Đương nhiên là không rồi. Cho dù ngươi có chạy đến đâu ta cũng sẽ chạy theo ngươi. Bắt ngươi về bên ta.” Nụ cười rạng ngời của Quỷ Vô Sát như đánh vào trái tim vốn đã mềm đi của Diêm La. Đang nhìn nhau say đắm thì Phượng Vũ bay vào cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người. Hắn nhào tới bên cạnh đống lửa mà huơ huơ đôi tay lạnh vì mưa.

“Đại quân, ta đã tra kỹ đó chính là lãnh thổ của Tử Long Đại Lục, nhưng nó bị chôn vùi dưới ngàn vạn lớp cát rồi, làm sao để vô được đây?” Phượng Vũ thuận tay đón lấy cái đùi gà Diêm La đưa sang, Quỷ Vô Sát lại bắt đầu có sát ý muốn nướng con phượng hoàng lông vàng này lên ăn.

“Chắc chắn sẽ có đường vô, nhưng tại sao Hỏa Diệm lại cho người canh gác nơi đó, hắn cũng không tim được đường vô hay sao?” Diêm La quay sang hỏi Quỷ Vô Sát.

“Chúng ta tìm đường vô đó sẽ rõ mọi chuyện ngay thôi.” Quỷ Vô Sát huýt sáo một cái liền có một bóng người chạy đến quỳ trước mặt hắn.

“Bái kiến vương” Xong hắn quay sang Diêm La.

“Thuộc hạ ra mắt vương phi, vương phi vẫn khỏe chứ ạ?” Ánh mắt hắn lấp lánh như sao nhìn Diêm La không chớp.

Diêm La đứng người khi nghe hắn gọi mình hai tiếng “Vương phi”. Thấy Diêm La sắp nổi bão Quỷ Vô Sát liền lãng sang chuyện khác ngay.

“Hừm,.. Bạch Chu ngươi điều tra mọi việc tới đâu rồi” Nghe giọng trầm thấp đến âm độ của Quỷ Vô Sát, nam nhân đeo mặt nạ ngang mặt liền biết mình đã phấn khích quá độ rồi.

“Thưa vương, hiện tại Hỏa Diệm đang bế quan tu luyện trong tháp, ngay cả thuộc hạ thân cận của hắn cũng không được vào.” Bạch Chu lo sợ trả lời.

“Vậy còn đường vô bãi đất được canh giữ kia?” Diêm La cướp lời của Quỷ Vô Sát.
Bạch Chu liền cười tươi trả lời “Vương phi, nơi đó vốn không có cửa vô, Hỏa Diệm cũng đã sai người tìm cách vô đó cũng đã mấy năm vẫn không tìm được, vì thế hắn mới cho người canh giữ nơi đó.”

Quỷ Vô Sát nhìn thuộc hạ của mình hưng phấn rạng ngời trả lời Diêm La còn trả lười với hắn thì lại lo lắng sợ sệt. Hắn tự nghĩ mình cũng phong độ đẹp trai vậy mà ai cũng né hắn là thế nào.

“Ngươi đừng có gọi ta là vương phi được không? Ai là vương phi của ngươi chứ?” Diêm La liếc xéo nhìn cái tên gây họa bên kia.

Bạch Chu biết vương nhà mình là đi cưỡng ép người ta nhưng hắn bắt tất cả người từ trên xuống dưới cung điện tại Vô giới nhận định Diêm La là vương phi và khi gặp cũng phải gọi như vậy. Mọi người dân ở Vô giới đều nghe thông tin từ trong cung truyền ra liền muốn nhảy xuống biển.

“Bạch Chu, ngươi đừng nhiều lời nữa, mau lăn đi giải quyết mấy tên canh gác cho ta đi.” Quỷ Vô Sát không muốn bị Diêm La liếc cho rách mặt liền ra lệnh cho cái tên kia đi nhanh. Bạch Chu cũng biết điều liền cúi người chào rồi chạy mất.

“Không phải người nói Hỏa Diệm cho cao thủ canh gác hay sao, một mình hắn làm sao đối phó được.” Diêm La nhìn ra ngoài trời đang mưa lớn lo lắng.

“Không sao, chúng ta không dùng sức đấu với bọn chúng.” Quỷ Vô Sát cười nham hiểm nhìn Diêm La.

“Chẳng lẽ ngươi dùng sắc đẹp đi quyến rũ bọn chúng à.” Phượng Vũ nhìn hắn cười thật nhức mắt liền mỉa mai hắn. Diêm La nghe thế cũng nhìn sang hắn tò mò.

Quỷ Vô Sát ngàn lần muốn nướng cái con vàng kim kia “Là dùng độc đó, cho bọn hắn nếm mùi độc dược mới chế của pháp sư. Hahaha”

Diêm La và Phượng Vũ nhìn cái người đang cười đến hoa rơi nước chảy kia liền muốn né ra xa hơn vì sợ lây bệnh cuồng tự kỷ. Quỷ Vô Sát khóc trong lòng, hắn thấy từ khi cái con vàng kim kia xuất hiện Diêm La lại càng né hắn xa hơn. Dường như nhận thấy sự buồn bã của người trước mắt Diêm La liền cười tươi lại gần hắn.

“Ta thật sự rất biết ơn ngươi, ngươi giúp ta nhiều như thế, nếu không có ngươi chắc ta sẽ rất khó khăn.” Diêm La nắm lấy tay hăn lắc lắc rồi nói tiếp “ Sắp tới có thể sẽ xảy ra nhiều việc nguy hiểm mà ta không thể phòng, nhưng có ngươi ở bên cạnh ta sẽ rất an tâm. Thật sự cảm ơn ngươi, Sát Sát.”

Hai chữ gọi thân mật như thế vang lên khiến trái tim Quỷ Vô Sát như muốn văng ra khỏi lồng ngực. Hắn liền ôm chặt lấy Diêm La như muốn nhét người này vô tim mình cẩn trọng mà bảo vệ. Phượng Vũ thấy hai người kia ôm nhau liền nhắm mắt giả chết, tuy rằng nó hay trêu chọc Quỷ Vô Sát nhưng nó biết  người này đối với đại quân của nó là một lòng bảo vệ chu toàn. Hiện tại pháp lực của nó vẫn chưa khôi phục như xưa nên rất khó đảm bảo sẽ bảo vệ được sự an toàn cho Diêm La. Nhưng nếu có Quỷ Vô Sát bên cạnh nó sẽ có thêm thời gian để nhanh chống khôi phục lại pháp lực như xưa. Quỷ Vô Sát nhớ ra ấn chú trên tay Diêm La liền đi tới trước mặt Phượng Vũ.

“Ta cần máu của ngươi để làm thuốc dẫn giải ấn chú cho La nhi.” Quỷ Vô Sát vừa dứt lời Phượng Vũ liền bật người dậy.

“Cái gì ấn chú? Đại quân người bị ai hạ chú sao?” Nó liền nhào tưới chỗ Diêm La kiểm tra thân thể hắn, cầm lấy cánh tay có một đạo hoa văn bằng máu liền nổi giận.

“Là tên nào làm, ta phải đi giết chết hắn.” Phượng Vũ nổi lửa trong mắt như muốn đốt cả cái miếu hoang.

“Là ngọc đế đó, người đi giết dùm ta đi.” Quỷ Vô Sát khoanh tay nhìn con phượng hoàng đang phát hỏa. Nó vừa nghe đến hai chữ ngọc đế liền nổi bừng bừng ngọn lửa trong mắt hơn nữa.

“Đại quân, người yên tâm đi, có máu của ta ấn chú này sẽ được giải ngay lập tức.” Nói rồi nó biến ra một cây dao muốn rạch tay lấy máu nhưng bị Diêm La cản lại.

“Khoan đã, trước mắt cứ để vậy đi, nếu để hắn biết ta đã giải chú thì rất khó làm việc.” Diêm La lấy con dao ra ném mạnh về phía cửa sổ bỗng có một người ngã bật ra đó. Sát khí của Quỷ Vô Sát tỏa ra, không ngờ lại có người nghe lén mà hắn lại không phát hiện ra. Xem ra hành tung của bọn hắn đã bị phát hiện ra rồi, mà kẻ này cũng không phải vừa gì.


0 comments:

Post a Comment